Câu chuyện cuộc đời của doanh nhân trẻ Nguyễn Tùng Sơn (Phần 1)

Published on 17/12/2016

Năm 18 tuổi, tôi cũng giống như bao nhiêu học sinh cấp ba chuẩn bị ôn thi vào Đại Học – cánh cửa tương lai mở rộng của bao nhiêu cô cậu học sinh.

Chỉ còn nửa tháng nữa là thi rồi, bỗng dưng buổi sáng hôm đó mẹ tôi gọi lên:
Sơn ơi! Sơn ơi! Xuống đi, bố mày mất rồi!
Tôi như chết lặng, tôi nghĩ đây chỉ là giấc mơ mà thôi.
(Nhưng thực ra đây là sự thật, bố tôi đã mất thật rồi!!)

Ngay trong ngày hôm đó, tôi đặt vé máy bay bay về Hà Nội và bắt taxi đi một mạch về quê tôi, Thái Bình. Trong đêm hôm đó, tôi ngồi trước quan tài của bố, nơi mà bố đang nằm đó, còn tôi thì nhìn chăm chăm vào bố, tôi rất nhớ khuôn mặt hiền hậu, vui vẻ của bố tôi. Đã 2 năm kể từ khi tôi vào Sài Gòn cùng với mẹ thì tôi đã không gặp bố tôi. Tôi nhớ bố tôi lắm! Trong đêm hôm đó, tôi không ngủ được, tôi nghĩ rất nhiều kỉ niệm vui với bố tôi khi còn nhỏ, vì khi bố mẹ tôi chia tay thì bố tôi là người thân gần gữi với tôi nhất, đi đâu cũng 2 bố con, tôi và bố còn hợp nhau tới mức mà ai cũng gọi là hai anh em nữa cơ…

Ngày hôm sau khi bố tôi nằm ở dưới hố chôn, tay tôi cầm miếng đất để ném xuống, trong lòng thật nhiều xúc động. Đã 2 tháng nay tôi không gọi điện thoại về thăm bố tôi, kể từ khi vào trong Sài Gòn tôi chưa bao giờ báo hiếu cho bố, chưa bao giờ mua món quà gì tặng bố, chưa bao giờ nói rằng: “Bố ơi! Con yêu bố…” Nhiều người nghĩ đó chỉ là hoàn cảnh, còn đối với tôi, đó là sự bất hiếu, tôi chưa trả ơn cho bố một ngày nào cả.

Tôi đứng ở phía trên nhìn bố tôi đang nằm dưới đó, tôi ước gì người nằm dưới đó là tôi, người đó là tôi chứ không phải bố… Nhưng sự thật thì không thể thay đổi được, tôi vẫn phải sống tiếp tục thôi. Trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ rằng, tôi phải có trách nghiệm với tương lai của 2 đứa em của tôi, nó đã thiếu tình cảm của bố khi còn nhỏ, thiếu sự bảo bọc, dạy dỗ của bố. Tôi thấy việc mình cần làm là phải thành công thật nhanh chóng để chúng khi lớn lên sẽ có ngôi trường học tập tốt, con tương lai sáng lạng, có những điều kiện đầy đủ mà bao nhiêu đứa trẻ khác cũng có.
Rồi tôi lại nghĩ, nếu tôi không sớm thành công, thì một ngày nào đó, mẹ tôi cũng già, cũng đau ốm, không lẽ tôi lại để chuyện này xảy ra một lần nữa hay sao? Tôi phải thành công thật sớm thôi. Sơn ơi, cố lên nhé! Mẹ của mày cần phải được mày dẫn đi du lịch đây đó, cần mày ở bên khi mẹ đã già, cần mày lo cho các em thay mẹ… “Sơn ơi! Mày cần phải sớm trưởng thành để làm những việc đó” (Đây là những cảm xúc mà tôi nghĩ ngay trong lúc đấy)

Và rồi khi vào lại Sài Gòn, tôi học tập điên cuồng, làm việc mạnh mẽ, và trải qua rất nhiều thất bại, đắng cay, tủi nhục, đôi khi mình nghĩ mình thật bất tài vô dụng, mình đã thiếu niềm tin như thế nào, mọi người coi thường mình ra sao?? Có thời gian khởi nghiệp tôi phải đạp xe 45km mỗi ngày, có lúc phải đi bộ vì khó khăn quá bán cả xe đạp, có lúc phải nhịn đói cả một tuần và sống bằng nước đường, tôi đã từng bị lừa tiền lương,… Tôi đã thực sự Stress nặng trong nhiều khoảng thời gian trong lúc khởi nghiệp để sớm thành công hơn những người bạn cùng trang lứa khác.
Tôi đã từng làm rất nhiều công việc, tôi đã đánh đổi thời gian ăn chơi, đàn đúm với bạn bè để mong muốn tôi phải sớm kiếm nhiều tiền để phụng dưỡng mẹ, nuôi các em khôn lớn và trở nên giàu có hơn. Và cuộc sống đấu tranh tìm kiếm đến sự thành công của tôi không dễ dàng chút nào, khi tôi ngồi viết những cảm xúc này thì trời đã quang đãng hơn, cuộc sống của tôi không còn khó khăn như trước nữa rồi. Và tôi nghĩ rằng tôi làm được thì các bạn cũng sẽ làm được, hãy tin tôi đi, chỉ cần bạn có TƯ DUY TÍCH CỰC + NIỀM TIN TUYỆT ĐỐI thì sớm muộn bạn cũng sớm thành công thôi.

Bởi vì, cha mẹ bạn không đợi bạn giàu thì họ mới già,
Con của bạn không đợi bạn giàu thì chúng mới lớn,
Việc của bạn là phải nhanh chóng trở nên giàu có để phụng dưỡng cha mẹ và nuôi các con của bạn.

Hết phần 1… Hẹn bạn ở phần 2: “Tôi đã khởi nghiệp như thế nào?”
——
P/s: Nhắn nhủ với các bạn trẻ là chúng ta hãy luôn có một tầm nhìn xa, rộng hơn, hãy đọc sách về những người thành công, những câu chuyện khởi nghiệp,… để có một tương lại tốt hơn.

Bạn của bạn, Nguyễn Tùng Sơn,
http://docsachhayonline.com

BẠN CÓ THỂ #SHARE BÀI NÀY NẾU MUỐN CHIA SẺ CHO NGƯỜI XUNG QUANH.

Enjoyed this video?
cau-chuyen-cuoc-doi-cua-doanh-nhan-nguyen-tung-son
"No Thanks. Please Close This Box!"